Đặc khu kinh tế khó thành công nếu chọn sai vị trí

Theo giảng viên của Đại học Fulbright-Tiến sỹ Huỳnh Thế Du, Vân Đồn triển vọng nhất, Phú Quốc có thể phát triển còn Bắc Vân Phong khó nhìn thấy tiềm năng nhất.

Quan điểm này được Tiến sỹ Huỳnh Thế Du nêu khi chia sẻ với VnExpress về phát triển ba đặc khu kinh tế tại Việt Nam.

– Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc đang được lựa chọn để thí điểm xây dựng thành đặc khu hành chính kinh tế ở Việt Nam. Ông nghĩ sao về sự lựa chọn này?

– Thực tế tôi chưa thấy mục tiêu, tầm nhìn rõ ràng trong lựa chọn xây dựng 3 đặc khu này. Ở góc độ nào đó, việc phát triển đặc khu kinh tế tại ba khu vực Bắc – Trung – Nam là cần thiết, nhưng khi nhìn vào câu chuyện cạnh tranh toàn cầu giữa các quốc gia thì đó là cuộc tranh đua giữa các đô thị trung tâm để thu hút các doanh nghiệp ngoại, các tập đoàn tầm cỡ quốc tế.

Huynh-The-Du-1680-1525073204

Tiến sỹ Huỳnh Thế Du – Giảng viên Đại học Fulbright.

Như bạn thấy khi nhắc tới nền kinh tế quốc gia có sức cạnh tranh người ta thường nhắc đến Bắc Kinh, Thượng Hải (Trung Quốc), Tokyo (Nhật Bản) hay Seoul (Hàn Quốc)… Có nghĩa những nền tảng phát triển phải tập trung tại khu vực đô thị gắn với công nghiệp hoá. Tức là muốn tạo dựng nền kinh tế quốc gia có sức cạnh tranh thì phải gắn công nghiệp hóa, hiện đại hóa với những nền tảng phát triển ở đô thị. Chính các thành phố lớn mới tạo ra cạnh tranh kinh tế quốc gia.

Việt Nam thì ngược lại khi cho rằng các thành phố, đô thị tập trung quá đông dân nên cần giãn ra và phải tập trung đầu tư cho nông thôn. Đó là cách tiếp cận đi ngược xu hướng phát triển.

– Vậy ông hình dung ra sao về tương lai các đặc khu kinh tế Việt Nam cùng với loạt cơ chế đặc thù, ưu đãi?

– Theo tôi, trong 3 nơi được lựa chọn, Vân Đồn là nơi có tiềm năng thành công nhất nếu nhìn vào sự tương hỗ, gắn kết giữa kinh tế Việt Nam và Trung Quốc. Phú Quốc có thể phát triển cụm ngành du lịch. Còn Bắc Vân Phong, thú thực tôi chưa thấy được chỗ dựa phát triển hay nền tảng để thành công ở đây là gì.

Hình dung tương lai Phú Quốc, Vân Đồn hay Bắc Vân Phong có thể có cái này cái kia, nhưng ba khu vực này có đột phá để thành “cú hích” hay “cú đấm thép” đưa nền kinh tế đi lên hay không, tôi e khả năng là khó.

– Sau hơn 20 năm đã có hàng ngàn đặc khu kinh tế được thành lập khắp thế giới, rất nhiều trong số đó đã thành công nhưng cũng không ít đang đối mặt nguy cơ thất bại. Theo ông, Việt Nam cần học gì từ những thành – bại đó?

– Muốn phát triển đặc khu kinh tế bất kỳ quốc gia nào cũng cần xác định mục tiêu và tầm nhìn. Mục tiêu trong phát triển đặc khu kinh tế trên thế giới để tạo “cú hích” cho kinh tế, gồm: thu hút đầu tư nước ngoài, phát triển cơ sở hạ tầng; hỗ trợ cho chiến lược kinh tế rộng lớn hơn; đặc khu là “lồng ấp” thể chế hay “phòng thí nghiệm” chính sách mới và giải toả một phần áp lực tăng dân số, việc làm…

Cụ thể hoá, trước tiên đặc khu kinh tế cần một chỗ dựa, tức là vị trí đặt đặc khu phải gần trung tâm, thị trường rộng lớn. Ví dụ Thâm Quyến là sự lựa chọn hợp lý do nằm ở bờ bên kia của Hong Kong và sau lưng là thị trường Trung Quốc đại lục rộng lớn. Hay đặc khu Iskandar (Malaysia) được phát triển vì có điểm tựa Singapore, gần tuyến đường biển quốc tế…

Với Việt Nam, nếu chúng ta đặt mục tiêu thu hút doanh nghiệp, tập đoàn đa quốc gia vào các đặc khu kinh tế, tôi cho rằng vị trí tốt nhất để xây dựng đặc khu là khu vực Hoà Lạc (Hà Nội) và Thủ Thiêm (TP HCM). Bởi tại đây hội đủ các yếu tố đáp ứng tốt nhất nhu cầu nhà đầu tư, như điều kiện thu hút nhân tài; hạ tầng cứng, mềm đang phát triển, cửa ngõ giao thương với nước ngoài…

Chẳng hạn nếu nhà đầu tư vào Vân Đồn họ cần tới hàng nghìn kỹ sư, lao động chất lượng cao thì địa phương có thể đáp ứng được ngay không? Rất khó. Nhưng sẽ đơn giản nếu vị trí đặt gần Hà Nội, ở đó có người giỏi, mà người giỏi không phải một, mà là cộng đồng. Tốt nhất nên tập trung đưa hai đầu tàu Hà Nội, TP HCM đi lên để kéo đoàn tàu kinh tế cả nước.

3dackhu-minisize-9596-1525107257

– Đặc khu kinh tế ở Việt Nam, theo ông nên có gì, cần gì?

– Trước tiên là cần xác định đúng vị trí đặt đặc khu kinh tế. Để đặc khu kinh tế có thể thành công thì vị trí nơi có thị trường rộng lớn, nguồn nhân lực chất lượng cao dồi dào và hệ thống các dịch vụ hỗ trợ dày đặc là hết sức quan trọng, chứ không phải đưa ra những ưu đãi cao hơn thì coi đó là vượt trội.

Chúng ta hình dung thế này, trợ cấp hay ưu đãi chỉ dành cho những người yếu, còn người khoẻ thì không. Tương tự, đặc khu kinh tế phải trao quyền tối cao để nhà đầu tư được làm mọi thứ, thử nghiệm những khuôn khổ chính sách khác, vượt trội chứ không đơn thuần đưa ra ưu đãi về thuế, đất đai, tài chính…

Thứ nữa về chính sách, thể chế đột phá đủ mạnh, tốt thu hút nguồn lực đầu tư trong, ngoài nước; nguồn nhân lực và hạ tầng giao thông. Nên cho các nhà đầu tư tự do tối đa trong hoạt động kinh doanh. Ví dụ, đặc khu Phố Đông của Thượng Hải (Trung Quốc) thành công là nhờ họ mở tối đa với nhà đầu tư, như cho phép nhà đầu tư thông báo hoạt động kinh doanh thay vì đăng ký kinh doanh; đưa ra danh sách ngành nghề cấm kinh doanh thay vì cho phép…

Phải đặt đặc khu kinh tế trong chiến lược phát triển tổng thể, rõ ràng mà điều này tôi chưa thấy rõ trong dự thảo luật. Đồng thời, trao quyền tự quyết nhiều hơn cho người đứng đầu đặc khu, tránh tình trạng một nhà đầu muốn rót lượng vốn lớn vào đặc khu cùng với điều kiện đi kèm thì lại phải hỏi ý kiến cấp có thẩm quyền mới dám quyết thì cơ hội đã tuột khỏi tầm tay.

– Về nguồn vốn xây dựng các đặc khu kinh tế, theo dự tính sẽ cần trên 1,5 triệu tỷ đồng. Ông nghĩ sao về con số này?

– Trong số hơn 1,5 triệu tỷ đồng cần để xây dựng 3 đặc khu kinh tế tới năm 2030 thì ngân sách Nhà nước sẽ chỉ bỏ một phần, còn lại huy động từ các nguồn vốn khác. Giai đoạn đầu tôi nghĩ cũng cần phải dùng ngân sách để xây dựng một số hạ tầng, song việc huy động nguồn lực lớn vào phát triển 3 đặc khu kinh tế phải tính tới hiệu quả đầu tư.

Cần tính toán một đồng vốn bỏ ra đầu tư vào đặc khu có tạo ra hơn một đồng nếu rót vào Hà Nội, TP HCM – những nơi đang tạo ra giá trị gia tăng lớn nhất hay không. Liệu lợi ích đặc khu mang lại có lớn hơn chi phí bỏ ra hay không, cần cân nhắc. Nếu chúng ta bỏ hàng triệu tỷ đồng đầu tư mà không đo đếm được hiệu quả thì chuyện thâm thủng ngân sách sẽ tiếp diễn.

(Theo vnexpress.net)

(lưu và chia sẻ lại)

Advertisements

Trải nghiệm thi TOCFL theo 2 dạng tại Taiwan 2018

Sau đây là kinh nghiệm cá nhân của mình sau hai lần thi TOCFL Band B (level 3, tức B1). Lần 1 thi trên máy tính vào tháng 3/2018 và lần 2 thi trên giấy vào tháng 5/2018.

  1.  ĐỐI VỚI KỲ THI TOCFL TRÊN MÁY TÍNH : 聽力測驗+閱讀測驗(CAT) -TOCFL CAT (computerized adaptive test): TÙY VÀO ĐỘ CHÍNH XÁC KHI TRẢ LỜI CÂU HỎI MÀ TỔNG SỐ CÂU CỦA BÀI LÀM SẼ DỪNG LẠI Ở  35 CÂU–>50 CÂU (tối thiểu là 35 câu). Mình không hiểu cách thi trên máy là như thế nào. Và mình biết nhiều bạn cũng không hiểu và cũng có vài bạn thi xong về truyền lại kinh nghiệm sai bét luôn. Và trong đó mình đã tham khảo kinh nghiệm của một bạn thi hồi kì tháng 1/2018. Và nhờ vậy mình “làm bài” sai chiến thuật. Dẫn đến phần đọc hiểu mình dư 20 phút thì máy dừng lại ở câu 35 (chứ không phải 50 câu nhé). Vì mình đinh ninh là 20 phút còn lại mình đánh lụi 15 câu còn lại cũng dư sức qua phần ĐỌC (cái phần mà mình chỉ thiếu có 3 điểm là đạt level 3).=> Kinh nghiệm cho các bạn thi B1 là làm chậm mà chắc, vì các bạn chỉ cần khoảng 25 câu đúng thôi là qua rồi ! Máy tính sẽ cho ra câu hỏi ngẫu nhiên, nếu câu 1 là câu dễ và trả lời đúng thì câu kế tiếp sẽ là câu khó hơn. Câu khó trả lời sai, câu kế tiếp sẽ dễ. (đơn giản vì thi trên máy tính là không phân Band, do đó câu hỏi sẽ xuất hiện từ Level 1 tới Level 6, tùy thuộc vào việc bạn tương tác với máy tính như thế nào). Đây cũng là lí do mình rất mất tinh thần khi đang lên câu khó thì quay lại câu dễ-vì lúc đó mình biết mình đã chọn sai đáp án huhu).

(các bạn nhớ nhé, nếu các bạn chọn sai nhiều thì chắc chắn các bạn sẽ bị dừng lại ở câu 35, cho dù thời gian làm bài của bạn còn rất nhiều. Do đó ko nên hấp tấp sợ hết giờ mà sai lầm giống mình)

2.  ĐỐI VỚI KỲ THI TOCFL TRÊN GIẤY : 聽力測驗+閱讀測驗(CBT) -TOCFL CBT (Computer-Based Testing)

(nói nôn na trên giấy là vì được thi trọn bộ đề thi mỗi phần 50 câu, không phải theo tương tác với máy tính và được phân band B hẳn hoi. Y như cấu trúc của đề thi thử trong link mình cho bên dưới). Chứ thực tế vẫn làm bài trên máy tính toàn bộ nhé)

Sau khi không đủ điểm phần đọc ở kì thi lần 1 (chỉ thiếu 3 điểm) thì mình đã phải hạ quyết tâm:

  •  RÈN TỪ VỰNG (chỉ cần nhớ mặt chữ  và nghĩa đơn giản nhất của nó). Mình chắc là do mình rèn từ vựng (mình tự thiết kế thành chủ đề từ vựng trên phần mềm Quizlet theo dạng Flashcard (bạn nào cần thì inbox facebook mình sẽ mời vào lớp học ôn từ vựng thi TOCFL [https://www.facebook.com/thiho1212]) mà mình tiến bộ hẳn. Nên lần này Reading/ Đọc hiểu của mình đã có số điểm cao ngoạn mục so với kỳ vọng của mình. 
  • HÍT THỞ SÂU VÀ TẬP TRUNG TỐI ĐAPhần nghe là đặc biệt cần phải tập trung cho việc NGHE. Phần NGHE không cần đọc trước đáp án. Vì không nghe được mà đọc hiểu đáp án thì cũng chả biết cái nào đúng mà chọn. Trong khi băng đọc xong câu hỏi thì vẫn đọc tiếp đáp án. Nên khi đã hiểu hội thoại thì khả năng biết đáp án đúng là 80%. Phần ĐỌC nên đọc câu hỏi (đối với các bảng biểu và hình ảnh) để tìm chỗ mấu chốt của thông tin. Vì các bảng biểu hình ảnh rất nhiều thông tin. VD như hỏi khi cần thông tin thì liên lạc với ai? Thì các bạn chỉ cần xem thông tin trên hình ảnh chỗ phần Liên hệ. (nếu ko có từ khóa đó các bạn đọc hiểu các bảng quáng cáo đó tới hết giờ thi luôn chưa trả lời được câu hỏi :). Đối với các đoạn văn dài và từ hoàn toàn xa lạ, các bạn hãy chọn chỉ câu C hoặc câu D (theo như kinh nghiệm thi trắc nghiệm cho thấy thì C và D xác xuất đúng cao hơn A và B nếu chọn lụi). Đặc biệt là ko nên chọn lung tung A, B, C, D, tại sao thì các bạn biết rồi đó :).

Hướng dẫn đăng kí thi, thông tin kì thihttps://www.sc-top.org.tw/english/download.php

Đề thi thử tất cả các Band: https://www.sc-top.org.tw/mocktest_e.php

Thi thử tất cả các band được mô phỏng như thi thật trên máy tính: https://cbt.sc-top.org.tw/sctopj/ChangeOrder0619.aspx   (chọn 正體 phồn thể)

Vài lời khen ngợi cho kì thi:

(1) Nhanh gọn, tiện lợi: Đăng kí thi trên mạng, đóng tiền qua cửa hàng tiện lợi, và vác mặt đi thi. Không nộp hình, nộp hộ chiếu gì cả. Khỏe re! Khác xa với các kì thi khác mà mình từng thi/hoặc từng làm giám thị ở VN.

(2) Tiết kiệm: thời gian thi rất tinh giản. Mất hơn 2 tiếng cho bài thi 2 tiếng. (So với các kì thi khác thì cực kì tinh gọn trong thủ tục). Đi thi chỉ cần mang theo giấy tờ tùy thân và 1 cây viết để ghi chú. Cũng chẳng phải kí tên gì cả. Còn phí thi thì  dĩ nhiên đắt hơn thi ở VN nhiều (trên máy là 2,000 đài tệ, trên giấy là 1,600 đài tệ).

(3) Không khổ não: Thi xong đợi kết quả là thời gian ăn cơm ko ngon, ngủ ko an giấc. Do vậy mà có kết quả ngay trên máy sau khi hoàn thành bài thi là MƠ ƯỚC của mình bấy lâu nay.  Rất thích!

 

 

 

 

 

 

Nỗi ám ảnh “chuông báo cháy” chung cư

Mới dọn vào chung cư, tui lúc nào cũng giật mình thom thóp vì tiếng chuông báo cháy, bất kể ngày đêm cũng đều có thể kêu. Và đến một ngày, tui không còn quan tâm để phải mở cửa chạy ra xem tình hình nữa. Tui nói với chính tui, chết thì chết. Chứ ngày nào nó cũng kêu réo, như tử thần đang gõ cửa. Mà toàn báo động giả, giả tỉ như có người đốt nhang khói nhiều cũng kêu, nấu ăn có phát khói cũng kêu, đốt cái gì đó cũng kêu. Nghe mà nản!

Nhưng thử hỏi, nếu một ngày nào đó nó không kêu mà cháy thật thì sẽ ra sao đây. Mà nói thật chứ ở tầng 15 như tui lúc đó, tui cũng chả biết như thế nào, chắc có chuông hay không có chuông, cũng không khác gì. Cầu thang bộ thì tui đã dùng nó để tập thể dục nên đi lên xuống 15 tầng như cơm bữa, tui biết nó nhỏ và sơ xài như thế nào. Gọi là làm cho có. Thì thử hỏi với mật độ dân cư cao như các thiết kế chung cư hiện nay, chỗ nào để thoát. Nhất là ban đêm, thời điểm mà “ai ngụ nhà nấy”, “say giấc nồng”. Các bác cứ bảo khi cháy phải bình tĩnh xử lí, nhưng thử hỏi, trong cơn hoảng loạn đó, “tim” các bác, “não” các bác có còn đủ tỉnh táo nữa hay không? Trẻ em thì chả thể kêu tụi nó “im đi” (chứ đừng nói tới bình tĩnh xử lí), phụ nữ cũng chả khác mấy đâu. 

Cuối cùng, vì lí do riêng tư, tui cũng đã trở lại trung tâm SG, sống trong căn phòng thuê nhỏ, thấp tầng, thoải mái. Nỗi ám ảnh báo cháy không còn nữa. Và từ đó “stress thụ động” từ tiếng chuông đó đã biến mất. Nhưng hôm nay ở phương xa, xem tin cháy mà tui buồn, nỗi buồn không thể tả được bằng lời.

“PrayforCarina”.

2018/03/23

 

 

Trở lại!

Blog mình chắc mốc meo hết cả rồi. Cả cái password cũng lần mò mãi mới lấy lại được.

Từ nay sẽ thường xuyên chia sẻ chuyện đó đây và rèn luyện kĩ năng viết tiếng Hoa.

Giờ 12 g đêm rồi. Taiwan mùa này cũng còn lạnh.

Có một điều, quay lại blog này, nhớ quá thời đi dạy, tiếp xúc với nhiều sinh viên, thú vị thật! Đúng là Tuổi trẻ là một món quà vô giá.

KT.